tản văn
Vu Lan nhớ mẹ
Cập nhật lúc08:39, Thứ Sáu, 05/08/2022 (GMT+7)

Tháng bảy về cùng với những cơn mưa ngâu rả rích gợi buồn. Thu chớm sang, mang theo hơi may se lạnh càng làm con nhớ mẹ nhiều hơn. Mười mấy năm rồi, mỗi dịp lễ Vu Lan, khi rưng rưng cài lên ngực áo bông hồng trắng, lòng con lại tràn đầy xúc cảm.

Ảnh/ Internet
Ảnh/ Internet

Nhớ những ngày đầu thu, con trở lại trường sau kỳ nghỉ hè, mẹ cặm cụi cả chiều hôm trước, kỳ cạch rang lạc, giã cho con một lọ muối vừng rồi đùm dúm túi to túi nhỏ nào gạo, đỗ, tép khô, mắm muối. Chở con ra đầu đường bắt xe, mẹ còn dúi thêm cho ít tiền. Mẹ lo con trọ học xa nhà thiếu thốn đủ thứ. Nhớ lần khi đã đi làm được mấy năm, con bỏ chuyến tham quan cùng mọi người để về thăm mẹ. Qua chiếc cổng tre, men theo lối ngõ xanh um cây lá, hít hà hương thơm của những chùm hoa nguyệt quế vừa bung nở trắng ngần, chợt quặn lòng khi thấy mẹ ngồi một mình nhặt rau bên thềm nhà. Phía trước là khoảng sân gạch rụng đầy lá vàng và con cún nhỏ nằm dài sưởi nắng. Thấy con về bất ngờ, mẹ cười rạng rỡ, vội vã ra chợ mua mớ cá quả về kho, vùi trong trấu nóng cho cá nhừ xương và dậy lên vị thơm nức của lá gừng tươi. Rồi mẹ tất tả đi vòng quanh vườn, hái rau tập tàng nấu bát canh cua ngọt lành, thanh mát. Mâm cơm dọn ra, mẹ luôn tay gắp thức ăn vào bát, kêu con gầy và xanh. Mẹ xót xa thấy mái tóc con dùng dầu gội, hóa chất nhiều không còn mượt mà như trước. Mẹ nướng bồ kết, hái lá chanh, lá sả, hương nhu, nấu cho con một chai nước gội đầu cô đặc, dặn con lên thành phố nhớ cất vào tủ lạnh dùng dần. Lần nào về quê thăm mẹ rồi đi, con cũng cảm thấy có lỗi vì công việc bận rộn, không được ở bên mẹ nhiều hơn. Sau này, khi con có gia đình riêng, mẹ vẫn chăm chút ân cần, chiều chuộng những sở thích nho nhỏ của con. Mỗi lúc có thời gian rảnh rỗi, con đều đưa các cháu về chơi, thấy mẹ yếu hơn một chút, tóc bạc thêm một chút mà thương. Mẹ bịn rịn chia tay con cháu bên lối ngõ, con không dám quay đầu nhìn lại, vì biết thế nào, mẹ cũng đang lén lau nước mắt. Rồi mẹ theo ông bà về một nơi rất xa vào một ngày cuối tháng chạp mưa phùn lạnh giá. Từ đó trở đi, mỗi dịp lễ Vu Lan, nhìn những người con vui sướng, hạnh phúc cài lên ngực đóa hoa hồng đỏ thắm, lòng con đau thắt.

Nơi mẹ ở bây giờ, bao quanh là mênh mông cánh đồng, bốn bề gió lồng lộng thổi. Con về thăm mẹ lần nào cũng sau mùa gặt hái, lúa bắt đầu mọc lại lơ thơ xanh mềm những gốc rạ cũ. Ngồi bên vệ cỏ, lặng ngắm những dải khói hương trầm ngan ngát bay lên, lại như thấy dáng mẹ tảo tần, lam lũ ngày nào trên cánh đồng quê: “Gié thơm ai đã gặt rồi/ Đồng quang bóng mẹ nắng nôi một mình”./.

Lam Hồng

                                                                                                               

,
,
.
,
,
,
,