tản văn
Chắt chiu yêu thương qua từng bữa cơm quê
Cập nhật lúc21:41, Thứ Năm, 15/10/2020 (GMT+7)

Những ngày tháng mười se se lạnh, khi đã mệt nhoài giữa phố phường, đông đúc, bỗng thấy thèm đến quay quắt bữa cơm ngày trở gió của mẹ. Còn gì ấm áp hơn khi được ngồi bên mâm cơm đủ đầy các thành viên gia đình, quây quần trên chiếc chiếu cũ sờn, khói tỏa bàng bạc quấn quýt giữa những khuôn mặt người ánh lên niềm hạnh phúc, bình yên.

Giữa nhà, cha trịnh trọng rót chén rượu thơm mùi gạo mới bén lửa vừa nhấp vừa kề cà kể chuyện làng trên xóm dưới. Mẹ ngồi ghé một đầu chiếu manh, mắt vui khôn tả khi được tận tay xới những bát cơm thật đầy cho cả nhà. Rồi cha và mẹ cùng cười xòa nghe anh em tôi than vãn, kể chuyện trường lớp, bè bạn. Tiếng bát đũa lanh canh lẫn vào tiếng củi trong bếp lục bục, tí tách nổ. Ánh lửa hồng bập bùng không ngớt. Mùi cơm đã quyện đâu đây cùng mùi cá diếc kho vàng mật mía. Rồi còn có cả mùi thịt gà lá chanh, mùi thịt lợn rim cháy cạnh. Từ dưới bếp nồi canh cua mướp hương cũng không chịu kém cạnh cứ vấn vít thơm ra tận ngõ… Mùa nào thức nấy, bữa cơm nào của mẹ cũng đầy màu sắc. Từ đọt bông súng, ngọn khoai đến mớ cá đồng còn lẫn rong rêu, tôm tép, mẹ luôn khéo léo vun vén cho bữa cơm nhà được đủ đầy, ấm cúng. Và hạnh phúc của mẹ thì đơn giản  vô cùng, được bận rộn nấu bữa cơm quê ngọt bùi thơm thảo, cho bầy con mãi còn bé bỏng. Hạnh phúc của mẹ là khi được nhìn các con ăn ngon, khỏe mạnh, khôn lớn thành người… Xa quê, xa mẹ đến những miền đất khác nhau, cứ chiều về, từ thẳm sâu cõi lòng, tôi như bỗng thấy vị cay nồng của khói bếp ở đâu cứ len lỏi đến. Lòng chống chếnh khôn nguôi giữa ngược xuôi phố thị đông đúc. Lòng se sắt thương thêm những bữa cơm ngày giáp hạt, dáng mẹ cha tảo tần sấp ngửa chạy vạy lo cơm nước, lo tiền học hành, lo mất mùa... Thương cha giờ cơm vẫn còn lấm lem, tanh nồng mùi bùn đất những ngày trên đồng gặt hái, cày bừa. Rồi thèm đến nôn nao được xì xụp húp bát canh chua mát lòng của mẹ. Lại ước, được về trải chiếu giữa sân nhà, ngồi nghe tiếng chim quốc khắc khoải, kẽo kẹt kêu từ bụi tre đầu ngõ, nghe tiếng cười tan giòn của những người yêu thương trong bữa cơm chiều. Có dưa ăn dưa, có cá ăn cá, chỉ cần được ngồi cùng mẹ cha, nghe bình yên râm ran sưởi ấm lồng ngực, vỗ về bao dầu dãi gió bụi đường đời. Chỉ được về nhà ăn một bữa cơm đạm bạc mẹ nấu cũng đủ khiến lòng mình xoa dịu những chông chênh, va vấp, bớt đi vất vả, mệt nhọc đời người. Về nhà, có mẹ cha nhen nhóm, chắt chiu, ấp ủ yêu thương trong từng bữa cơm quê. Bỗng dưng, mọi bức bối, hẫng hụt nơi phố xá trôi tuột đi đâu đó. Bỗng dưng, bàn chân vội vã dẫn lối về với mẹ./.

Nguyễn Hoa Xuân

,
,
.
,
,
,
,